Khi người lớn học cách “Đừng ngại!”

Hồi bé chả biết vì cách quan sát thế giới hay được người lớn dạy mà mình rất ngại chả dám nhờ ai một cái gì. Mình nghĩ trưởng thành là phải tự lập, không được nhờ vả ai, đừng làm phiền người khác…

“Thăng thiên”

Hãy thử tưởng tượng bạn đang bay ngang Arizona, nhìn qua cửa sổ máy bay và thấy anh ấy vẫy tay chào bên dưới chùm bóng rực rỡ màu sắc! Bạn có tin không?

“Let go of the drama of being a suffering artist”

Ai hỏi sao phải thực hành cuốn này thì tự research nha. Phiên thực hành theo quyển này lần đầu là 2012, lên bờ xuống ruộng lắm, nhưng dần chuyển đổi tâm thức, từ một đứa viết-văn-chuyên-nhiều-giải-thưởng thành một người-viết-bình-thường-đầy-thỏa-mãn =)))

Thương một ngày sinh

Người ta nói số tuổi của con bằng số tuổi của người làm cha mẹ, vì ngày con xuất hiện thì họ mới bắt đầu hành trình thiêng liêng này, chắc chắn là nhiều bỡ ngỡ. Bởi bạn càng khổ nghĩa là cái khổ của họ đã nhiều quá, phải bất đắc dĩ mà sẻ san ẩn ức cho gánh bạn.