Thôi, hôm nay mình không làm gì cả

Chiều, mình đứng ở ban công, chỉ đứng đó và ngắm gió lay những ngọn cỏ, rồi tự cảm thấy cô đơn. Thật ra trong nhiều năm ở nước ngoài, mình ít khi cảm thấy cô đơn.

Chỗ đau non dại

Chỗ đau là chỗ nhắc mình dành cho nó sự chú ý nhất định. Chỗ đau là chỗ sống động, là chỗ sẽ kéo về những non dại tươi nguyên.

Khi người lớn học cách “Đừng ngại!”

Hồi bé chả biết vì cách quan sát thế giới hay được người lớn dạy mà mình rất ngại chả dám nhờ ai một cái gì. Mình nghĩ trưởng thành là phải tự lập, không được nhờ vả ai, đừng làm phiền người khác…

viết khi không-cảm-thấy-gì-cả

Rất nhiều lần trong suốt 4 năm qua mình đã suy nghĩ, đã cố tưởng tượng mình của ngày hôm nay sẽ như thế nào, nhưng thật lạ lùng, mình không như thế nào cả. Chỉ là một cảm giác trống rỗng, chính là không buồn không vui…

Yêu đi, đừng sợ!

Người ta thường nói kẻ nào yêu nhiều hơn thì kẻ đó thua, vì sẽ đau khổ hơn. Mình thi thoảng muốn cầm tay người lay vai người để hỏi, nếu cứ bận bịu so đo vậy thì ai sẽ yêu?

Người viết, chớ quên mình!

Tại sao người ta lại dối chữ của mình? Tự dưng viết tới đây khiến mình đặt câu hỏi này. Tại sao người ta lại dối “người bạn” trung thành nhất? Thật là một điều đáng tiếc.

Cảm ơn nhung nhớ…

Trong lịch sử yêu đương ít ỏi của mình có một người mà mình đã dành thời gian lâu nhất, là mối tình trẻ con 12 năm đơn phương với một cậu bạn cùng trường.

Cô gái nông dân

Khi trời mưa mà hạt cà phê còn nhỏ, tôi phải cắp rổ đi hái bói. Chiếc xe đạp Trường … Thêm