Đây là một trong những chương mình tâm đắc nhất bây giờ, và cũng là một trong những chương mình nghi ngờ nhất ngày xưa, lúc mới đọc lần đầu tiên
Chuyên mục: hiểu mình journey
nghe mình ngày cũ
Tôi gai góc, tôi co lại như một con cuốn chiếu, tôi xù lên như một chú nhím đầy gai. Một mình là đủ. Đừng ai làm phiền tôi. Nhưng tôi không ngờ thẳm sâu tôi cần được lắng nghe nhiều hơn thế.
(TAW Kỳ 6) THỰC HÀNH TUẦN 2: Phục hồi ‘sense of identity’
…review lại identity của mình bị ảnh hưởng bởi những cái gì, sao mình luôn thấy mông lung, sao mình luôn thấy không có đủ thời gian cho chuyện mà mình rất thích…
Chia ly và khôn lớn
Nó có những cuộc hành trình rời xa vòng tay Mẹ thật ngoạn mục. Đôi khi nhẩm tính lại bây giờ một năm gặp Mẹ được mấy lần, nói với Mẹ được bao nhiêu câu chuyện, ở gần Mẹ được bao nhiêu thời gian… thấy xót xa tràn dâng khóe mắt.
ôm ấp mùa cam
Một trái dưa bị méo, một đám rau èo hơn, một cuốn sách trầy bìa, một cái ly lỡ in hình con chó ngược, một cái dây xỏ dư hột nên không còn là số may mắn… Mình thấy mình nhiều chuyện, thi thoảng xúc động vô cớ…
Thất tịch mùa ngâu
Em tin rằng cuộc sống riêng của Ngưu, Chức đều rộn niềm riêng. Dù ngàn năm nay gặp nhau nhưng có lẽ chỉ để giữ gìn một lời thề hứa, rồi làm sao khi mà mỗi ngày trôi qua có quá nhiều biến cố, có quá nhiều thương yêu đau khổ muốn chuyện trò muốn sẻ san?
hay là nói chuyện lộc vừng…
Hồi còn nhỏ, trong nhà, mẹ sẽ đảm nhận vai “cây gậy”, luôn là người nghiêm khắc đặt mình vào khuôn khổ và cũng không ít lần phải dùng đến roi để phạt khi mình làm sai. Nói như vậy không có nghĩa ba mình là “củ cà rốt”…
(TAW Kỳ 5) THỰC HÀNH TUẦN 1: Phục hồi cảm giác an toàn để sáng tạo
Nhiều người đã từng trải nghiệm quá nhiều sự chỉ trích thay vì khuyến khích công nhận. Điều này làm tổn thương đứa trẻ sáng tạo bên trong và mất đi cảm giác an toàn để thử nghiệm khám phá
“làm thật tốt từng bước nhỏ”
Chúng ta hãy cứ học cách đối xử với bản thân thật tốt từng bước nhỏ, nhẹ nhàng thôi, thay vì chỉ trích nó…
mùi tự do đầu tiên
Mùi tự do là một trong những dấu hiệu sớm nhất và ngạc nhiên thay cũng sẽ ở lại sau rốt, để cho ai đó nhận biết hân hoan và vui ca, hoặc ngơ ngẩn choáng ngợp và làm thơ, hoặc nói đơn giản hơn là biết mình được-làm-người một cách sống động.
15′ viết về tự do
Khi viết, mình thấy được đường đi nhận thức của mình, mình thấy được nó như mình đang nhìn mọi thứ bằng mắt. Một “mình” len lỏi trong dòng nhận thức, tới đây thì đi tiếp, tới kia thì quẹo phải, và mình đi rất thong dong, không phải biết đường đi rồi ép mình đi theo, mà biết…
Cảm ơn nhung nhớ…
Trong lịch sử yêu đương ít ỏi của mình có một người mà mình đã dành thời gian lâu nhất, là mối tình trẻ con 12 năm đơn phương với một cậu bạn cùng trường.
