Quán sát cơn lũ nỗi đau

Thời gian đứng im, tim mình như thắt gút lại khi nhìn thấy hình ảnh người đàn ông khóc thương cho người vợ trở dạ bị lũ cuốn trôi trên đường đến bệnh viện ở Huế. Giữa mênh mông…

Yêu đi, đừng sợ!

Người ta thường nói kẻ nào yêu nhiều hơn thì kẻ đó thua, vì sẽ đau khổ hơn. Mình thi thoảng muốn cầm tay người lay vai người để hỏi, nếu cứ bận bịu so đo vậy thì ai sẽ yêu?

ôm ấp mùa cam

Một trái dưa bị méo, một đám rau èo hơn, một cuốn sách trầy bìa, một cái ly lỡ in hình con chó ngược, một cái dây xỏ dư hột nên không còn là số may mắn… Mình thấy mình nhiều chuyện, thi thoảng xúc động vô cớ…

mùi tự do đầu tiên

Mùi tự do là một trong những dấu hiệu sớm nhất và ngạc nhiên thay cũng sẽ ở lại sau rốt, để cho ai đó nhận biết hân hoan và vui ca, hoặc ngơ ngẩn choáng ngợp và làm thơ, hoặc nói đơn giản hơn là biết mình được-làm-người một cách sống động.

15′ viết về tự do

Khi viết, mình thấy được đường đi nhận thức của mình, mình thấy được nó như mình đang nhìn mọi thứ bằng mắt. Một “mình” len lỏi trong dòng nhận thức, tới đây thì đi tiếp, tới kia thì quẹo phải, và mình đi rất thong dong, không phải biết đường đi rồi ép mình đi theo, mà biết…

thị thành đâu có lỗi…

ngày đông đúc đau thương quá, người ta nhấp nhổm đi chỗ khác, không quên gởi lại mấy lời dao cắt, mấy chuyện bĩu môi với lòng chán ngán, như đôi trẻ từng được se duyên vì lời mai mối mà chưa hề tìm hiểu nhau

thức giấc từ nỗi ám ảnh cái chết

Mình muốn nói với người rằng Lỡ ngày mai mình chết, chuyện này có quan trọng đến như vậy không? Đây có phải là những điều cuối cùng mình nên nói với nhau không? Vậy đó mà hong lần nào nói đặng, người ta lại tưởng mình trù ẻo, nên chỉ có nước mắt rớt hột lã chã tuôn ra.

độ lượng với chính mình

Độ lượng với chính mình là chấp nhận mình ngu ngơ và thông thái cùng một lúc, chấp nhận mình sẽ khác sẽ thay đổi và ôi những ngày khuyết nhọn cũng đẹp như những đêm rằm, chấp nhận rằng mình là một tạo tác nhiệm màu tuy không có câu trả lời cho tất cả…

Hạnh phúc giản đơn

“Điều gì rồi cũng sẽ qua, kể cả giây phút này”. Tất nhiên, Covid-19 rồi cũng sẽ qua, nhưng có chắc những vết thương mà nó để lại sẽ dễ lành? Tuy vậy, mình vẫn thật muốn tin “hết mưa là nắng hửng lên thôi…”