Thôi, hôm nay mình không làm gì cả

Chiều, mình đứng ở ban công, chỉ đứng đó và ngắm gió lay những ngọn cỏ, rồi tự cảm thấy cô đơn. Thật ra trong nhiều năm ở nước ngoài, mình ít khi cảm thấy cô đơn.

THẬT

Mình thật với bản thân, cũng muốn thật với đời, mà để làm được điều đó phải thật với những người thương ta nhất.

Mấy dòng như khói

Khói lam chiều còn là thứ khói bay lên từ các mái bếp nhà ai nấu bằng củi lửa, hoặc khói đốt lá vườn. Ngồi xa xa ngửi mùi khói rồi đoán bữa nay…

Chia ly và khôn lớn

Nó có những cuộc hành trình rời xa vòng tay Mẹ thật ngoạn mục. Đôi khi nhẩm tính lại bây giờ một năm gặp Mẹ được mấy lần, nói với Mẹ được bao nhiêu câu chuyện, ở gần Mẹ được bao nhiêu thời gian… thấy xót xa tràn dâng khóe mắt.

Bông hồng cài áo

Bây giờ chúng ta có 10 viên kẹo, ta ăn 1 viên thì còn 9 lần ăn nữa thôi. Hôm nay ta gặp mẹ, nói chuyện với mẹ, hôn mẹ 1 cái thì là số lần gặp mẹ cũng ít đi. Bông hồng nào đỏ mấy cũng sẽ tới lúc trắng, người mẹ nào rồi sẽ cũng có lúc chia tay chúng ta.

hay là nói chuyện lộc vừng…

Hồi còn nhỏ, trong nhà, mẹ sẽ đảm nhận vai “cây gậy”, luôn là người nghiêm khắc đặt mình vào khuôn khổ và cũng không ít lần phải dùng đến roi để phạt khi mình làm sai. Nói như vậy không có nghĩa ba mình là “củ cà rốt”…