Việc viết giúp mình hiểu mình hơn, thương mình hơn, bởi chính sự thấy của mình được xuất phát từ bên trong chứ không vì ai đó “phán” cho mình, dù đó có là chân lý nhưng chưa qua trải nghiệm của mình thì vẫn ở bên ngoài mình mà thôi.
Chuyên mục: soultalks
trêu cây
Có mùa hoa nở và có mùa cây nỗ lực chuẩn bị cho hoa nở. Mùa nào cũng có ý nghĩa của riêng nó. Ai mà chỉ ước gì mình hạnh phúc mãi hoài…
tan vào miên viễn
Nắng ghé thăm rất vội,
nắng có gương mặt người
của những ngày thú tội…
thôi giận dỗi đời mình bé mọn
Tôi hay xúi bạn hãy đi xa, xa khỏi những khung cảnh mình thường thấy để bớt đi cái quen thuộc, bớt đi cái ảo tưởng rằng mình biết, rồi để bớt đi cái Tôi của mình…
Yêu đi, đừng sợ!
Người ta thường nói kẻ nào yêu nhiều hơn thì kẻ đó thua, vì sẽ đau khổ hơn. Mình thi thoảng muốn cầm tay người lay vai người để hỏi, nếu cứ bận bịu so đo vậy thì ai sẽ yêu?
mùi tự do đầu tiên
Mùi tự do là một trong những dấu hiệu sớm nhất và ngạc nhiên thay cũng sẽ ở lại sau rốt, để cho ai đó nhận biết hân hoan và vui ca, hoặc ngơ ngẩn choáng ngợp và làm thơ, hoặc nói đơn giản hơn là biết mình được-làm-người một cách sống động.
thị thành đâu có lỗi…
ngày đông đúc đau thương quá, người ta nhấp nhổm đi chỗ khác, không quên gởi lại mấy lời dao cắt, mấy chuyện bĩu môi với lòng chán ngán, như đôi trẻ từng được se duyên vì lời mai mối mà chưa hề tìm hiểu nhau
thức giấc từ nỗi ám ảnh cái chết
Mình muốn nói với người rằng Lỡ ngày mai mình chết, chuyện này có quan trọng đến như vậy không? Đây có phải là những điều cuối cùng mình nên nói với nhau không? Vậy đó mà hong lần nào nói đặng, người ta lại tưởng mình trù ẻo, nên chỉ có nước mắt rớt hột lã chã tuôn ra.
Ngoại đi rồi!
Ngoại đi rồi!Bạn ôm mình lặng khóc.Như ánh chiều lặn mất xuống sông sâuNgười hụt hẫng về một bên trống … Thêm
độ lượng với chính mình
Độ lượng với chính mình là chấp nhận mình ngu ngơ và thông thái cùng một lúc, chấp nhận mình sẽ khác sẽ thay đổi và ôi những ngày khuyết nhọn cũng đẹp như những đêm rằm, chấp nhận rằng mình là một tạo tác nhiệm màu tuy không có câu trả lời cho tất cả…
“Lần cuối mình rung động dữ dội là vì một điều gì?”
Một buổi sáng thức dậy, tôi thấy lòng mình nở những vẻ đẹp chi chít như cụm hoa này. Không, tôi nào đâu “thấy”, là tôi đã nở. Nở bung thùa. Nở bất chấp. Nở tung tóe khắp mọi nơi, tràn qua những song chắn, ngơ ngác ngó xung quanh.
NHÌN KHÔNG THẤY CÕI THÊNH THANG
Sương đọng trên lá buổi sớm đẹp như một giọt thủy tinh ngưng giữa thời gian. Núi còn say ngủ, … Thêm
