Một trái dưa bị méo, một đám rau èo hơn, một cuốn sách trầy bìa, một cái ly lỡ in hình con chó ngược, một cái dây xỏ dư hột nên không còn là số may mắn… Mình thấy mình nhiều chuyện, thi thoảng xúc động vô cớ…
Chuyên mục: những điều trông thấy
thong thả rơi vào “Mùi đu đủ xanh”
… một cái vuốt nhẹ trên má có khi làm trái tim rung động nhiều hơn một nụ hôn. Nó sẽ gây nhớ dài lâu, ngón tay còn ở đó mãi như vết hằn ấm áp của sự rung động trong sáng và thuần khiết không dễ gì quên được.
người đàn ông ngủ gật giữa Hollywood
Tôi bắt gặp người đàn ông này ngủ say trên một chiếc ghế xếp xách tay, trước dãy thùng rác dài, dưới chân là một túi nilon to thường thấy của những người nhặt ve chai. Phải, ở giữa Hollywood…
thị thành đâu có lỗi…
ngày đông đúc đau thương quá, người ta nhấp nhổm đi chỗ khác, không quên gởi lại mấy lời dao cắt, mấy chuyện bĩu môi với lòng chán ngán, như đôi trẻ từng được se duyên vì lời mai mối mà chưa hề tìm hiểu nhau
Ngoại đi rồi!
Ngoại đi rồi!Bạn ôm mình lặng khóc.Như ánh chiều lặn mất xuống sông sâuNgười hụt hẫng về một bên trống … Thêm
Được yêu
Sáng nay, viện dưỡng lão được mở cửa đón khách nên thay vì chỉ ở yên trong phòng như quy … Thêm
Can đảm là khi biết xin giúp đỡ
Ừ, ai mà chẳng có lúc khó khăn, nhưng điều gì đã dạy người ta rằng hãy cắn răng cam chịu số phận đi, hãy uất ức đi, hãy chửi mắng cuộc đời đi, hãy hành hạ bản thân mình đi, còn hơn hỏi ai đó rằng có thể giúp tôi được không?
độ lượng với chính mình
Độ lượng với chính mình là chấp nhận mình ngu ngơ và thông thái cùng một lúc, chấp nhận mình sẽ khác sẽ thay đổi và ôi những ngày khuyết nhọn cũng đẹp như những đêm rằm, chấp nhận rằng mình là một tạo tác nhiệm màu tuy không có câu trả lời cho tất cả…
“Lần cuối mình rung động dữ dội là vì một điều gì?”
Một buổi sáng thức dậy, tôi thấy lòng mình nở những vẻ đẹp chi chít như cụm hoa này. Không, tôi nào đâu “thấy”, là tôi đã nở. Nở bung thùa. Nở bất chấp. Nở tung tóe khắp mọi nơi, tràn qua những song chắn, ngơ ngác ngó xung quanh.
xanh im nghe hát
2292 chậu cây là khán giả chính thức trong buổi biểu diễn của nhà hát Liceu nhằm chào mừng Tây Ban Nha dần mở cửa lại từ đợt lockdown tháng 3.2020. Các bạn cây hàng hàng lớp lớp ngồi im nghiêm chỉnh thưởng thức âm nhạc, một bản tứ tấu đẹp ơi là đẹp của Puccini
“CÓ ĂN THUA GÌ ĐÂU!”
Tuần rồi mình coi clip nhóc Đạt học lớp sáu dừng xe đạp để móc rác thông mười mấy cái … Thêm
“WE ARE ALL THE HUMAN RACE”
Vài tấm ảnh dễ thương mình vô tình chụp được trong đoàn biểu tình hòa bình chiều nay ở Los … Thêm
