Xin chọn lòng thương

Mấy cuộc chia ly như vậy để lại khoảng trống không thể nào lấp, vì ký ức lần cuối vẫn là đang ở bên nhau bằng hơi ấm hơi thở, khó chấp nhận nắm tro trong tay là hình hài từng cười nói.

Nghiệp của người nổi tiếng

Mấy nay ngập tràn tin tức về cuộc tiễn đưa chú Chí Tài và tổng kết những người nổi tiếng đã ra đi trong năm 2020, mình bỗng nghĩ tới nghiệp của người nổi tiếng.

Ghi nhanh

Mình thấy mình là đống hỗn độn khi vừa tò mò, vừa ngạc nhiên, vừa thú vị, vừa sợ hãi… quan sát sự freedom of speech ở Mỹ đã và đang biến đổi

Mấy dòng như khói

Khói lam chiều còn là thứ khói bay lên từ các mái bếp nhà ai nấu bằng củi lửa, hoặc khói đốt lá vườn. Ngồi xa xa ngửi mùi khói rồi đoán bữa nay…

Khi người lớn học cách “Đừng ngại!”

Hồi bé chả biết vì cách quan sát thế giới hay được người lớn dạy mà mình rất ngại chả dám nhờ ai một cái gì. Mình nghĩ trưởng thành là phải tự lập, không được nhờ vả ai, đừng làm phiền người khác…

Thôi thì học luôn bây giờ!

Không có phần trải nghiệm nào biến mất đi hoàn toàn cả, nó in dấu, nằm im đâu đó trong tiềm thức, chờ một ngày được lắng nghe, hoặc bục tràn qua ngòi viết để được kết nối với chính mình…

thôi giận dỗi đời mình bé mọn

Tôi hay xúi bạn hãy đi xa, xa khỏi những khung cảnh mình thường thấy để bớt đi cái quen thuộc, bớt đi cái ảo tưởng rằng mình biết, rồi để bớt đi cái Tôi của mình…

nghe mình ngày cũ

Tôi gai góc, tôi co lại như một con cuốn chiếu, tôi xù lên như một chú nhím đầy gai. Một mình là đủ. Đừng ai làm phiền tôi. Nhưng tôi không ngờ thẳm sâu tôi cần được lắng nghe nhiều hơn thế.

“Thăng thiên”

Hãy thử tưởng tượng bạn đang bay ngang Arizona, nhìn qua cửa sổ máy bay và thấy anh ấy vẫy tay chào bên dưới chùm bóng rực rỡ màu sắc! Bạn có tin không?

ôm ấp mùa cam

Một trái dưa bị méo, một đám rau èo hơn, một cuốn sách trầy bìa, một cái ly lỡ in hình con chó ngược, một cái dây xỏ dư hột nên không còn là số may mắn… Mình thấy mình nhiều chuyện, thi thoảng xúc động vô cớ…