thôi giận dỗi đời mình bé mọn

Tôi hay xúi bạn hãy đi xa, xa khỏi những khung cảnh mình thường thấy để bớt đi cái quen thuộc, bớt đi cái ảo tưởng rằng mình biết, rồi để bớt đi cái Tôi của mình…

nghe mình ngày cũ

Tôi gai góc, tôi co lại như một con cuốn chiếu, tôi xù lên như một chú nhím đầy gai. Một mình là đủ. Đừng ai làm phiền tôi. Nhưng tôi không ngờ thẳm sâu tôi cần được lắng nghe nhiều hơn thế.

“Thăng thiên”

Hãy thử tưởng tượng bạn đang bay ngang Arizona, nhìn qua cửa sổ máy bay và thấy anh ấy vẫy tay chào bên dưới chùm bóng rực rỡ màu sắc! Bạn có tin không?

ôm ấp mùa cam

Một trái dưa bị méo, một đám rau èo hơn, một cuốn sách trầy bìa, một cái ly lỡ in hình con chó ngược, một cái dây xỏ dư hột nên không còn là số may mắn… Mình thấy mình nhiều chuyện, thi thoảng xúc động vô cớ…

người đàn ông ngủ gật giữa Hollywood

Tôi bắt gặp người đàn ông này ngủ say trên một chiếc ghế xếp xách tay, trước dãy thùng rác dài, dưới chân là một túi nilon to thường thấy của những người nhặt ve chai. Phải, ở giữa Hollywood…

15′ viết về tự do

Khi viết, mình thấy được đường đi nhận thức của mình, mình thấy được nó như mình đang nhìn mọi thứ bằng mắt. Một “mình” len lỏi trong dòng nhận thức, tới đây thì đi tiếp, tới kia thì quẹo phải, và mình đi rất thong dong, không phải biết đường đi rồi ép mình đi theo, mà biết…

thị thành đâu có lỗi…

ngày đông đúc đau thương quá, người ta nhấp nhổm đi chỗ khác, không quên gởi lại mấy lời dao cắt, mấy chuyện bĩu môi với lòng chán ngán, như đôi trẻ từng được se duyên vì lời mai mối mà chưa hề tìm hiểu nhau

thức giấc từ nỗi ám ảnh cái chết

Mình muốn nói với người rằng Lỡ ngày mai mình chết, chuyện này có quan trọng đến như vậy không? Đây có phải là những điều cuối cùng mình nên nói với nhau không? Vậy đó mà hong lần nào nói đặng, người ta lại tưởng mình trù ẻo, nên chỉ có nước mắt rớt hột lã chã tuôn ra.

Được yêu

Sáng nay, viện dưỡng lão được mở cửa đón khách nên thay vì chỉ ở yên trong phòng như quy … Thêm

Can đảm là khi biết xin giúp đỡ

Ừ, ai mà chẳng có lúc khó khăn, nhưng điều gì đã dạy người ta rằng hãy cắn răng cam chịu số phận đi, hãy uất ức đi, hãy chửi mắng cuộc đời đi, hãy hành hạ bản thân mình đi, còn hơn hỏi ai đó rằng có thể giúp tôi được không?

độ lượng với chính mình

Độ lượng với chính mình là chấp nhận mình ngu ngơ và thông thái cùng một lúc, chấp nhận mình sẽ khác sẽ thay đổi và ôi những ngày khuyết nhọn cũng đẹp như những đêm rằm, chấp nhận rằng mình là một tạo tác nhiệm màu tuy không có câu trả lời cho tất cả…