Khi người lớn học cách “Đừng ngại!”

Hồi bé chả biết vì cách quan sát thế giới hay được người lớn dạy mà mình rất ngại chả dám nhờ ai một cái gì. Mình nghĩ trưởng thành là phải tự lập, không được nhờ vả ai, đừng làm phiền người khác…

Thôi thì học luôn bây giờ!

Không có phần trải nghiệm nào biến mất đi hoàn toàn cả, nó in dấu, nằm im đâu đó trong tiềm thức, chờ một ngày được lắng nghe, hoặc bục tràn qua ngòi viết để được kết nối với chính mình…

viết khi không-cảm-thấy-gì-cả

Rất nhiều lần trong suốt 4 năm qua mình đã suy nghĩ, đã cố tưởng tượng mình của ngày hôm nay sẽ như thế nào, nhưng thật lạ lùng, mình không như thế nào cả. Chỉ là một cảm giác trống rỗng, chính là không buồn không vui…

Quán sát cơn lũ nỗi đau

Thời gian đứng im, tim mình như thắt gút lại khi nhìn thấy hình ảnh người đàn ông khóc thương cho người vợ trở dạ bị lũ cuốn trôi trên đường đến bệnh viện ở Huế. Giữa mênh mông…

vòng lặp nỗi sợ

Càng lúc, mình càng ghét việc dễ dàng kết giao của bản thân. Cả việc, yêu quý những người y hệt. Mình có thực yêu quý người mới đến kia không? Hay chỉ vì họ là phiên bản khác của người từng cảm mến.

thôi giận dỗi đời mình bé mọn

Tôi hay xúi bạn hãy đi xa, xa khỏi những khung cảnh mình thường thấy để bớt đi cái quen thuộc, bớt đi cái ảo tưởng rằng mình biết, rồi để bớt đi cái Tôi của mình…

Người viết, chớ quên mình!

Tại sao người ta lại dối chữ của mình? Tự dưng viết tới đây khiến mình đặt câu hỏi này. Tại sao người ta lại dối “người bạn” trung thành nhất? Thật là một điều đáng tiếc.