Hồi xưa tui bị ám ảnh rằng trời ơi nỗi đau của mình là tuyệt vọng, là lớn nhất (và ego cho rằng nó thật đặc biệt), đẩy tui vào một sự cô đơn dễ sợ. Tui khép lòng, không thể chia sẻ với ai. Ai hiểu mình chứ
Tháng: Tháng Tư 2020
Viết về những cái cây
“Thực sự mình bắt đầu yêu những bạn cây cũng mới đây thôi dù được sinh ra và lớn lên … Thêm
8 TUẦN FREEWRITING (6) Về chuyện đọc của một người viết
Nhiều bạn từng hỏi mình: “Làm thế nào để viết tốt?” mình trả lời ngay tắp lự: Viết nhiều và … Thêm
Viết về một người bạn lớn
“Hôm nay chủ nhật, thả mình rảnh từ sáng đến tối, chỉ đọc sách, nấu ăn, và đi bộ cùng … Thêm
những ngày nằm nghe cái chết
Mình nằm co như tư thế đứa trẻ, ở một góc nghiêng. Tay trái choàng ôm bắp tay phải. Nghe … Thêm
8 TUẦN FREEWRITING (5) DÁM ĐI. ĐI ĐẾN TẬN CÙNG!
Trong phim Bambi (1942), chú nai con ngơ ngác hỏi mẹ rằng đồng cỏ mênh mông vậy, đẹp đẽ vậy … Thêm
“We all deserve a space of peaceful mind”
Hôm trước trong bài “The next Buddha”(*) mình có giới thiệu khóa học miễn phí do Làng Mai và Lion’s … Thêm
8 TUẦN FREEWRITING (4) LÀM BẠN VỚI 5 GIÁC QUAN
Đây chính là điều mà trang viết buồn bã nào đó đang thiếu! “Kẹo” là một bài tập trong workshop … Thêm
Thương một ngày sinh
Người ta nói số tuổi của con bằng số tuổi của người làm cha mẹ, vì ngày con xuất hiện thì họ mới bắt đầu hành trình thiêng liêng này, chắc chắn là nhiều bỡ ngỡ. Bởi bạn càng khổ nghĩa là cái khổ của họ đã nhiều quá, phải bất đắc dĩ mà sẻ san ẩn ức cho gánh bạn.
Thắp lên em, một ngọn đèn
Một buổi sáng làm nên một ngày. 7 ngày làm nên một tuần. Và cứ thế làm nên cuộc đời em. Mong em hôm nay, hãy quyết thắp cho mình một ngọn đèn!
