Một tác giả luôn phải hiểu rằng dù bạn cẩn thận và kỹ tính đến đâu trước khi bấm Gởi thì cũng luôn sẵn sàng để tiếp tục sửa sau khi Biên tập viên feedback cho mình.
Chuyên mục: về chuyện viết
Chuyện sau trang sách “Cồng kềnh một gánh vô tư”
Làm phụ huynh thời này cũng vất vả. Một thế hệ từ nghèo khó đi lên, muốn bù đắp cho … Thêm
Riêng Tư: “Mọi thứ được xảy ra trên trang giấy”
Không có trích dẫn vì bài này được bảo vệ.
Riêng Tư: Thực hành sâu: Viết bằng 5 giác quan
Không có trích dẫn vì bài này được bảo vệ.
Nguyên lý căn bản của sáng tạo
Khi chúng ta mở các cổng sáng tạo của mình cho tạo hóa, nhiều sự thay đổi dịu dàng nhưng mãnh liệt sẽ xảy ra…
(TAW Kỳ 12) THỰC HÀNH TUẦN 8: Phục hồi ‘sense of strength’
Mỗi lần chưa thành công có thể được nhìn nhận như một cơ hội để học. Mỗi kết thúc chính là một bắt đầu. Luôn đặt câu hỏi cho mình “How can this loss serve me?” và ngưng than phiền về tình trạng của mình
6 điều một người Viết học được từ Rap Việt
Các bài Rap có hiệu ứng tốt chính là về những điều mà tác giả thực sự quan tâm, trải nghiệm và tư duy. Khi bạn ngồi trước một trang viết trống trơn, hãy bắt đầu từ chính những trăn trở, khó khăn, hạnh phúc của mình. Như cách MCK…
(TAW Kỳ 11) THỰC HÀNH TUẦN 7: Phục hồi ‘sense of connection’
Nếu như mình cứ ganh tị với hết người này người khác vì những gì họ làm, hãy nhận thức rằng đó là mặt nạ cho nỗi sợ của mình, nỗi sợ được làm những thứ mình thực sự thích và mê nhưng chưa đủ can đảm để làm, sợ sai, sợ thất bại, sợ tùm lum đủ thứ…
(TAW Kỳ 10) THỰC HÀNH TUẦN 6: Phục hồi ‘sense of abundance’
Mình ích kỷ với bản thân hơn mình tưởng, nên thường cái gì tốt đến với mình thường mình sẽ nghi ngờ và từ chối nó trước đã. Đoạn này dạy mình học cách bước qua một bên để flow được chảy tràn và hiển lộ…
(TAW Kỳ 9) THỰC HÀNH TUẦN 5: Phục hồi ‘sense of possibility’
Với những ai luôn cảm thấy bế tắc, thấy đời sao bất công, thấy toàn những giới hạn… trong thực hành sáng tạo và cuộc sống, chương này dành cho bạn.
(TAW Kỳ 8) THỰC HÀNH TUẦN 4: Phục hồi ‘sense of integrity’
Nên nhớ rằng mỗi người có vận tốc khác nhau như mỗi cái cây có tốc độ nảy mầm và lớn lên khác nhau, ta cần kiên nhẫn với chính mình và ghi nhận từng sự thay đổi nhỏ này…
Người viết, chớ quên mình!
Tại sao người ta lại dối chữ của mình? Tự dưng viết tới đây khiến mình đặt câu hỏi này. Tại sao người ta lại dối “người bạn” trung thành nhất? Thật là một điều đáng tiếc.
