Một buổi sáng thức dậy, tôi thấy lòng mình nở những vẻ đẹp chi chít như cụm hoa này. Không, tôi nào đâu “thấy”, là tôi đã nở. Nở bung thùa. Nở bất chấp. Nở tung tóe khắp mọi nơi, tràn qua những song chắn, ngơ ngác ngó xung quanh.
Chuyên mục: vietdetudo
xanh im nghe hát
2292 chậu cây là khán giả chính thức trong buổi biểu diễn của nhà hát Liceu nhằm chào mừng Tây Ban Nha dần mở cửa lại từ đợt lockdown tháng 3.2020. Các bạn cây hàng hàng lớp lớp ngồi im nghiêm chỉnh thưởng thức âm nhạc, một bản tứ tấu đẹp ơi là đẹp của Puccini
“CÓ ĂN THUA GÌ ĐÂU!”
Tuần rồi mình coi clip nhóc Đạt học lớp sáu dừng xe đạp để móc rác thông mười mấy cái … Thêm
NHÌN KHÔNG THẤY CÕI THÊNH THANG
Sương đọng trên lá buổi sớm đẹp như một giọt thủy tinh ngưng giữa thời gian. Núi còn say ngủ, … Thêm
“WE ARE ALL THE HUMAN RACE”
Vài tấm ảnh dễ thương mình vô tình chụp được trong đoàn biểu tình hòa bình chiều nay ở Los … Thêm
Ở ĐÂY, BÂY GIỜ
(Ngày viết thứ bảy tuần 2) Bạn có bao giờ nhận thấy rằng xung quanh là một vòng xoáy vô … Thêm
“Liệu chúng ta có thể cùng nhau?”
Buổi trưa, người Mỹ hân hoan theo dõi một sự kiện trực tiếp trên truyền hình: SpaceX và NASA đưa … Thêm
“NƠI VỀ NƯƠNG NÁU”
Quan trọng là bạn được thảnh thơi, được thấu hiểu, được ôm ấp trong vùng năng lượng dịu dàng, để nó trở thành nơi bình an, để thấy mình gần hơn với chính mình…
1000 cuộc đời
Việc thay những cột thống kê người chết bằng con số trên báo chí bằng tên và một điều đáng nhớ về họ như thế này làm rúng động…
VÔ THANH TRI KỶ
Một trong những điều mình biết ơn tri kỷ nhất là những khắc vô thanh. Nắng ràn rụa ngoài hiên, … Thêm
8 TUẦN FREEWRITING – (8) MỖI NGƯỜI MỘT NHỊP ĐIỆU
Nếu mình cảm thấy đã trung thực và can đảm nhưng trang viết của mình vẫn hiu quạnh, vẫn nhạt nhòa, có thể là vì mình chưa dùng đúng “công cụ” (có người bày tỏ tốt hơn qua nhạc, phim, ảnh hay vẽ…), đó cũng có thể là vì mình chưa nhúng trang viết vào cuộc sống, chưa nhúng mình vào từng giây phút trọn vẹn.
8 TUẦN FREEWRITING (7) Sẵn lòng bẻ chữ cho nhau
Hồi xưa tui bị ám ảnh rằng trời ơi nỗi đau của mình là tuyệt vọng, là lớn nhất (và ego cho rằng nó thật đặc biệt), đẩy tui vào một sự cô đơn dễ sợ. Tui khép lòng, không thể chia sẻ với ai. Ai hiểu mình chứ
