ĐỂ TUỔI THƠ SOI LỐI

Ngày Thiếu Nhi, người người treo avatar hồi nhỏ với tiếng cười và cả tiếng thở dài.

Ta tiếc nuối khi nghĩ về những ngày thơ bé ôi lúc chưa biết cuộc đời qua nhanh quá. Nhưng bên cạnh sự tiếc nuối, ta cũng thấy nhẹ nhàng trọn vẹn sung sướng khi nghĩ tới tuổi thơ.

Tuổi thơ là lúc mình được tiếp xúc với các hạt giống thiệt đẹp của cuộc sống, được hiện diện trong tình thương tươi mới, được khám phá bằng trực giác trong suốt, được là-mình.

Quá trình mong manh đó có thể dễ bị tổn thương vì cách thế giới trả lời, nhưng đứa trẻ vẫn trong sáng bền bỉ trải nghiệm, bền bỉ thương yêu, được chơi vui trong sự hiện diện của mọi thứ.

Ngày nhỏ thiếu thốn, ngày nhỏ ốm xấu, ngày nhỏ khờ chưa biết gì… mà vẫn thấy vui. Khi mình nhớ tiếc tuổi thơ là nhớ tiếc chất lượng cuộc sống vốn bắt nguồn từ cách đứa trẻ vô tư sống.

Tuổi thơ như một nguồn ánh sáng vô biên, như một lớp nền vững chắc để mình được soi lối, mà đôi khi ta quên.

.
Lúc nhỏ, không trắc nghiệm mình thuộc tính cách gì, đứa trẻ vẫn hồn nhiên khám phá tò mò và đầy tin tưởng.

Lúc nhỏ, không nghĩ là mình muốn sống như thế nào, đứa trẻ cứ sống thôi.

Lúc nhỏ, không tìm cách phải loại bỏ nỗi buồn, đứa trẻ thấy buồn thì khóc.

Lúc nhỏ, chưa hiểu gì về lý thuyết nhu cầu, đứa trẻ cứ vô tư trải nghiệm và tìm kiếm sự ghi nhận và chỉ dẫn.

Lúc nhỏ, chưa định nghĩa về khái niệm yêu thương, đứa trẻ chia một cái kẹo, một cái ôm, một câu chuyện thật dễ dàng.

Đứa trẻ dường như ngây thơ ấy lại biết sống.

Cuộc sống của mình được sinh ra cùng mình. Chữ “sinh sống” mô tả lại một quá trình tự nhiên và đồng thời nhắc mình về hai thứ trong nhau một cách tự nhiên.

.
Nếu đang yên đang lành đột nhiên một ngày bạn băn khoăn “Tin vào chính mình là gì vậy?”, “thì xin anh, thì xin em, hãy cùng tôi vui sướng đi”, bởi giữa vùng có vẻ chới với chênh vênh, ánh sáng bên trong đang len lỏi tràn ra từ những khe vỡ của lớp vỏ bọc nhãn dán.

Lớp vỏ bọc được sinh ra bởi bản năng phản ứng bảo vệ bản thân trong những va chạm trên hành trình trưởng thành.

Còn những khe vỡ được tạo ra từ ước mơ cựa quậy của đứa trẻ ngày xưa, từ một đứa trẻ biết rõ mình đang sống.

.
Dù mình là ai, có khuynh hướng gì, làm nghề gì, có bao nhiêu tiền… nếu không được là-mình trong cuộc sống thì trống rỗng nhiều khi.

Lúc băn khoăn, hãy kết nối với đứa trẻ bên trong mình.

Hãy hỏi thăm điều gì là ánh sáng soi lối? Thường câu trả lời rất giản dị và bắt nguồn từ bên trong.

Hãy cho phép những lấp lánh tuổi thơ như nguồn ánh sáng, như lớp nền vững chắc để mình được sống, được-là-mình.

Thương chúc mỗi đứa trẻ tụi mình đều được lắng nghe và chơi vui giữa cuộc đời.

Phiên Nghiên
CA, 6/2023

Tặng bánh mì cho Viết để tự do

Viết Để Tự Do được Phiên Nghiên khởi xướng để kết nối những người thích Viết, thực hành Freewriting như công cụ bày tỏ, tìm hiểu bản thân, vì khi một người hạnh phúc sẽ có một cộng đồng quanh họ hạnh phúc! Phiên và nhóm thực hiện luôn biết ơn sự chia sẻ của bạn, dù khoản đóng góp bằng “1 ổ bánh mì” hay “1 lò bánh mì”. Biết ơn vài phút mà bạn dành ra để thực hiện nghĩa cử này bằng cách chuyển khoản yểm trợ qua Techcombank/Paypal/Visa tại đây.

Bình luận về bài viết này