vòng lặp nỗi sợ

Càng lúc, mình càng ghét việc dễ dàng kết giao của bản thân. Cả việc, yêu quý những người y hệt. Mình có thực yêu quý người mới đến kia không? Hay chỉ vì họ là phiên bản khác của người từng cảm mến.

thôi giận dỗi đời mình bé mọn

Tôi hay xúi bạn hãy đi xa, xa khỏi những khung cảnh mình thường thấy để bớt đi cái quen thuộc, bớt đi cái ảo tưởng rằng mình biết, rồi để bớt đi cái Tôi của mình…

Người viết, chớ quên mình!

Tại sao người ta lại dối chữ của mình? Tự dưng viết tới đây khiến mình đặt câu hỏi này. Tại sao người ta lại dối “người bạn” trung thành nhất? Thật là một điều đáng tiếc.

nghe mình ngày cũ

Tôi gai góc, tôi co lại như một con cuốn chiếu, tôi xù lên như một chú nhím đầy gai. Một mình là đủ. Đừng ai làm phiền tôi. Nhưng tôi không ngờ thẳm sâu tôi cần được lắng nghe nhiều hơn thế.

Chia ly và khôn lớn

Nó có những cuộc hành trình rời xa vòng tay Mẹ thật ngoạn mục. Đôi khi nhẩm tính lại bây giờ một năm gặp Mẹ được mấy lần, nói với Mẹ được bao nhiêu câu chuyện, ở gần Mẹ được bao nhiêu thời gian… thấy xót xa tràn dâng khóe mắt.

ôm ấp mùa cam

Một trái dưa bị méo, một đám rau èo hơn, một cuốn sách trầy bìa, một cái ly lỡ in hình con chó ngược, một cái dây xỏ dư hột nên không còn là số may mắn… Mình thấy mình nhiều chuyện, thi thoảng xúc động vô cớ…