
“…Mới hai giây vừa rồi, mình vừa muốn viết, vừa muốn nghe gì đó.
Mình muốn nghe những lời tâm tình.
Mình thấy cô đơn quá chừng.
Nhưng chỉ muốn ở một mình thôi.
Có những lời đó, thế giới của mình lại ngập tràn hi vọng.
Khi mình viết xuống những lời này, cảm giác nôn nóng chực chờ trong ngực chợt tan biến.
Mình nhớ những ngày cuối hạ, đi học ở thư viện với Hiền và Hằng. Nắng chói chang. Mình không tưởng tượng ra được có những ngày nào mình sống đời sống sinh viên mà gần với tưởng tượng của mình về cuộc sống sinh viên như vậy.
Mình thấy cô đơn, là vì hành trình này mình cũng đang đi một mình. Nghĩ tới việc, tất cả những hành trình quan trọng sau này, thực sự, thực sự sẽ không có ai giúp được, ấm lạnh tự mình biết, là một cảm giác bi thương và đầy tự mãn. Như thể, cái gì là của mình, là của mình.
Cả tối nay mình có thôi thúc muốn được viết, muốn được nghe. Lúc làm một trong hai thì thấy thiếu, làm cả hai thì không tập trung nổi. Khi viết xuống những dòng này, mình dịu lại.
Mình có cảm giác những tâm sự mình muốn được lưu xuống đã có một nơi chốn rồi, mình không cần bận lòng về chúng nữa.
và kết thúc một ngày bằng một giấc ngủ ngon.
và một chút sách đọc trước khi chìm vào giấc ngủ.
và một chút nhạc late night reading…”
từ "xứ xở của mình, 11:19 tối ngày 1/9/2023" | photo: "Marking No.4" by Ma Ke
Trích chữ bài viết số 5 trong File Viết Chung - CÙNG VIẾT MỖI NGÀY lần 23 (tháng 9/2023) tại nhóm thực hành Viết Để Tự Do cùng Phiên Nghiên
Chờ bạn cùng tham gia BUỔI VIẾT CHUNG được tổ chức vào ngày 11 hàng tháng trên Zoom
