Yêu không phải chỉ là lời hứa mãi mãi…

Tình yêu cần sự kiên trì, dũng cảm. Dũng cảm để nói lời yêu, dũng cảm và kiên trì để cùng nhau đương đầu với sóng gió. Không phải tình yêu nào cũng dễ dàng được sự ủng hộ của mọi người, nó càng khó khăn hơn…

vòng lặp nỗi sợ

Càng lúc, mình càng ghét việc dễ dàng kết giao của bản thân. Cả việc, yêu quý những người y hệt. Mình có thực yêu quý người mới đến kia không? Hay chỉ vì họ là phiên bản khác của người từng cảm mến.

Người viết, chớ quên mình!

Tại sao người ta lại dối chữ của mình? Tự dưng viết tới đây khiến mình đặt câu hỏi này. Tại sao người ta lại dối “người bạn” trung thành nhất? Thật là một điều đáng tiếc.

Dặn mình đừng sợ tổn thương

Thật may vì sáng nay đã kịp ghi lại đúng những gì mình cảm thấy. Mình chỉ ao ước thật dũng cảm sống với bản thân, để một lúc nào đó có thể sống mà không cảm thấy đang lẩn tránh, đang lo âu chỉ vì không thành thật.

Bông hồng cài áo

Bây giờ chúng ta có 10 viên kẹo, ta ăn 1 viên thì còn 9 lần ăn nữa thôi. Hôm nay ta gặp mẹ, nói chuyện với mẹ, hôn mẹ 1 cái thì là số lần gặp mẹ cũng ít đi. Bông hồng nào đỏ mấy cũng sẽ tới lúc trắng, người mẹ nào rồi sẽ cũng có lúc chia tay chúng ta.

hay là nói chuyện lộc vừng…

Hồi còn nhỏ, trong nhà, mẹ sẽ đảm nhận vai “cây gậy”, luôn là người nghiêm khắc đặt mình vào khuôn khổ và cũng không ít lần phải dùng đến roi để phạt khi mình làm sai. Nói như vậy không có nghĩa ba mình là “củ cà rốt”…

15′ viết về tự do

Khi viết, mình thấy được đường đi nhận thức của mình, mình thấy được nó như mình đang nhìn mọi thứ bằng mắt. Một “mình” len lỏi trong dòng nhận thức, tới đây thì đi tiếp, tới kia thì quẹo phải, và mình đi rất thong dong, không phải biết đường đi rồi ép mình đi theo, mà biết…

Cảm ơn nhung nhớ…

Trong lịch sử yêu đương ít ỏi của mình có một người mà mình đã dành thời gian lâu nhất, là mối tình trẻ con 12 năm đơn phương với một cậu bạn cùng trường.

Cô gái nông dân

Khi trời mưa mà hạt cà phê còn nhỏ, tôi phải cắp rổ đi hái bói. Chiếc xe đạp Trường … Thêm