“nghiện điện thoại cũng là vấn đề của người lớn”

“Mình bất lực khi thấy ngơi ra một xíu là thằng cháu mình lại sà vào chơi game trên điện thoại. Mình bực bội khi mẹ nó lại mặc kệ, bỏ lơ, không thèm quản. Còn mình thì như cái đứa rảnh việc, suốt ngày cứ phải canh chừng, kiểm soát không cho tụi nó chơi điện thoại hay phải bày trò gì cho tụi nó có việc làm việc chơi để không nghĩ tới điện thoại.

Nghiện điện thoại cũng là vấn đề của người lớn, nhưng người lớn thì mình không thể can thiệp được rồi, ngay cả mình cũng vậy, mình cũng ghiền, rồi đang dần tập bớt lại nhưng lắm lúc cũng bị cuốn lúc nào không hay.

Mình biết những hậu quả không tốt của việc dùng điện thoại với trẻ nên mình cố gắng làm trong khả năng của mình nhưng giờ mình thấy bất lực, kiểu một người cứng một người lại buông lỏng. Mình biết ai cũng có những khó khăn áp lực riêng, nhưng mà, ờ lại nhưng mà, mình lại thấy mình đặt cái áp lực làm ba mẹ phải biết nghĩ về con lên anh chị mình.

Ủa rồi mệt quá thì giờ biết làm sao? Nhưng đẻ con ra rồi mà phải có trách nhiệm lo nghĩ cho nó chớ, chứ sau này nó hư nó nghiện game hư mắt các kiểu thì sao, cũng ba mẹ cùng nó gánh chịu chớ sao.
Ủa rồi mình lại đi lo dùm cho cuộc sống của người khác rồi hen, thân mình lo chưa xong mà?
Ủa nó là cháu mình mà hông lẽ biết hết, thấy hết mà không làm gì, mặc kệ.
Ủa rồi làm gì rồi lại than mệt, khó chịu, cứ nghĩ mình đang làm việc tốt, nhưng có chắc là nó tốt với người ta không?

Thằng cháu nay bắt đầu lớn rồi, nghe bà cô này kể lể trách móc giáo điều một hồi lại bỏ ra ngoài. Thật sự muốn bỏ. Mặc kệ. Cháu mình, anh chị mình có hành trình riêng, mình đã làm những gì trong khả năn nhưng mà cái ý muốn kiểm soát của mình mạnh ghê gớm, ngay cả khi mình rất mệt, hay đang làm việc hay đang ăn bữa tối cũng không thể kìm lại được, mà phải chạy qua nhắc tụi nó không được xài điện thoại .

Nhiều khi muốn bỏ đi ra ở riêng để không thấy không nghe và không can thiệp nữa nhưng trong lòng lại dấy lên nỗi sợ, anh chị mình cũng thương cũng lo lắng cho mình mà, mình cũng nên có trách nhiệm giúp đỡ con anh chị chứ, cũng cháu mình mà. Viết ra tới đây cái thấy lòi ra cái mô thức có nhận phải có đền đáp, không thể nhận không của ai cái gì, yêu thương cũng không ngoại lệ, nếu người ta thương mình mà mình không làm gì giúp lại người ta thì người ta sẽ không thương không lo lắng cho mình nữa?”

(Bài thứ 46/132 Cùng Viết Mỗi Ngày tháng 12/2021)

——
• Trích đoạn từ 132 bài thực hành Freewriting của nhóm “CÙNG VIẾT MỖI NGÀY” tháng 12/2021. Phiên giữ nguyên flow bài của người thực tập, chỉ chỉnh typo để độc giả dễ theo dõi. Bạn có thể thấy những lỗi nho nhỏ như chính tả, ngữ pháp… nhưng chúng được phép xảy ra khi thực hành Freewriting. Be free!

• Những-chữ-ngang-qua là chuyên mục chia sẻ đoạn ngắn của các bạn thực tập viết-tự-do Group Viết Để Tự Do cùng Phiên Nghiên. Đôi khi trong dòng chảy lộn xộn lấp lánh những điều thật đẹp, những dòng chữ nhỏ thôi nhưng chứa đựng thật nhiều nghĩ suy chân thành, tình yêu sâu kín hoặc lời nhắc nhở dịu dàng. Xin được đọc cùng bạn!

Tặng bánh mì cho Viết để tự do

Viết Để Tự Do được Phiên Nghiên khởi xướng để kết nối những người thích Viết, thực hành Freewriting như công cụ bày tỏ, tìm hiểu bản thân, vì khi một người hạnh phúc sẽ có một cộng đồng quanh họ hạnh phúc! Phiên và nhóm thực hiện luôn biết ơn sự chia sẻ của bạn, dù khoản đóng góp bằng “1 ổ bánh mì” hay “1 lò bánh mì”. Biết ơn vài phút mà bạn dành ra để thực hiện nghĩa cử này bằng cách chuyển khoản yểm trợ qua Techcombank/Paypal/Visa tại đây.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s