Phí Phông

Nếu đầu tư vào một dự án phim ảnh nước nhà, tui sẽ đầu tư vào Kiều Minh Tuấn. Cảm giác bạn này đóng được đa dạng vai, có chiều sâu, nghiêm túc làm nghề, và ngoại hình phù hợp với điện ảnh.

Phí Phông chiếu một vài suất ở Mỹ rồi nghỉ, nhưng thôi có còn hơn không.

Xem phim VN gần đây, tui thấy đã cấp bách cần kịch bản hay, địa phương hoá, và can đảm đào sâu hơn rồi! Vì cái thời này, hầu như ai cũng sẽ tiếp cận được máy móc thiết bị, làm cảnh trí, góc quay ổn, nhưng nếu kịch bản “hổng cẳng” thì cũng nhạt nhoà trôi.

Phí Phông chỉn chu, hơi dài, có được cảnh trí ổn, diễn viên nào cũng ổn (casting giỏi ghê), câu chuyện khởi đầu cũng gây tò mò đó, nhưng càng đi về sau càng lấy dây buộc mình nên gỡ cũng bối rối.

2 câu chuyện lồng vào 1 khiến chính người trong cuộc cũng bối rối đi qua, bằng flash back, bằng “giá trị gia đình”, bằng những kiểu trả thù quen thuộc như trong Thám tử Kiên…

Vài chi tiết khá hay như đôi mắt 3 tròng, những cái lỗ, và những điều ảo diệu khác được đưa vào đã bị tiễn ra cửa sau đó trong hụt hẫng.

Một bộ phim tốt cần chuyển thể được thông điệp trừu tượng của đạo diễn bằng sức mạnh của ngôn ngữ điện ảnh và chạm tới khán giả. Khán giả ra khỏi rạp với sự mơ hồ lộn xộn khó chịu hay quá rõ thông điệp 1 chiều (do bị dúi vào tay) đều ko ổn. Có những bộ phim tưởng mơ hồ như PoorThings lại ko hề để lại cảm giác mơ hồ, mà là sự xúc động ngập tràn những điều ko thể giải thích, khiến người ta muốn thưởng thức điện ảnh thêm nữa.

Nhưng túm lại, nếu sau này có đầu tư làm phim tui chắc chắn mời bạn Kiều Minh Tuấn nha ^^

Danh sách có thể thêm Phương Anh Đào, Thái Hoà, Hồng Ánh. Mê hehehe

Gửi phản hồi