
Vụng về như cái cách sáng nay em chăm cây hương thảo
Chẳng biết nên tưới nước thêm,
Chỗ này đã đủ nắng
Mong manh như cái cách em chẳng biết phải làm thế nào.
Vụng về như cái cách con người ta thương nhau
Như ba mẹ nuôi con lần đầu
Mong manh như cái cách nhấp nhổm sự chú tâm
Nhắc mình kiên nhẫn chờ đợi
Trong lúc lòng đang sốt ruột bồi hồi
Chẳng biết hành động vừa rồi có kết quả ra sao.
Vụng về như cái cách con người ta né tránh
Mong manh như cái cách cứ đâm đầu
Như nhìn vào cao nguyên thăm thẳm
Ôm ấp tình yêu bé bỏng
Như khi đứng trước những điều không chắc ăn.
Vụng về đối mặt với khó khăn
Chẳng biết làm thế nào mới là điều đúng đắn
Chẳng biết đoạn đường này dài hay ngắn
Mong manh như niềm tin vào điều may mắn sẽ diễn ra.
Vụng về bước chân vào vùng đất lạ
Mong manh như cái cách em luân phiên thả rồi buông
Lùi rồi tiến
Khóc rồi cười,
Như vẫn gìn giữ “trái tim son trẻ”
Như chưa từng một lần bão giông.
Vụng về như kẻ biết yêu quyết đi theo trái tim mình
Như kẻ cầm bút lần đầu viết chữ
Như người thiếu nữ lần đầu thất tình
Như barista lần đầu rót nước
Mong manh như cái cách mặc kệ tất cả cứ bộc bạch, mình vẫn tin.
Vụng về vì ngỡ ngàng
Mong manh vì dám tin mình xứng đáng
Mạnh mẽ như cái cách con người ta để cho mình mong manh.
.
Thơ của Ngọt
✨ BÀI BẠN CHO SHARE là mục giới thiệu các bài viết thú vị mà Phiên được đọc + được phép chia sẻ từ trang cá nhân của bạn thực hành trong nhóm Viết Để Tự Do, như một cơ hội để chúng ta được bước vào thế giới của nhau✨
