Quán sát cơn lũ nỗi đau

Thời gian đứng im, tim mình như thắt gút lại khi nhìn thấy hình ảnh người đàn ông khóc thương cho người vợ trở dạ bị lũ cuốn trôi trên đường đến bệnh viện ở Huế. Giữa mênh mông…

vòng lặp nỗi sợ

Càng lúc, mình càng ghét việc dễ dàng kết giao của bản thân. Cả việc, yêu quý những người y hệt. Mình có thực yêu quý người mới đến kia không? Hay chỉ vì họ là phiên bản khác của người từng cảm mến.

thôi giận dỗi đời mình bé mọn

Tôi hay xúi bạn hãy đi xa, xa khỏi những khung cảnh mình thường thấy để bớt đi cái quen thuộc, bớt đi cái ảo tưởng rằng mình biết, rồi để bớt đi cái Tôi của mình…

Yêu đi, đừng sợ!

Người ta thường nói kẻ nào yêu nhiều hơn thì kẻ đó thua, vì sẽ đau khổ hơn. Mình thi thoảng muốn cầm tay người lay vai người để hỏi, nếu cứ bận bịu so đo vậy thì ai sẽ yêu?

Người viết, chớ quên mình!

Tại sao người ta lại dối chữ của mình? Tự dưng viết tới đây khiến mình đặt câu hỏi này. Tại sao người ta lại dối “người bạn” trung thành nhất? Thật là một điều đáng tiếc.

Dặn mình đừng sợ tổn thương

Thật may vì sáng nay đã kịp ghi lại đúng những gì mình cảm thấy. Mình chỉ ao ước thật dũng cảm sống với bản thân, để một lúc nào đó có thể sống mà không cảm thấy đang lẩn tránh, đang lo âu chỉ vì không thành thật.