
Một chi tiết rất xúc động trong TOY STORY 5 là đoạn cuối, khi Jessie phải hoàn tất hành trình cá nhân – “hành trình về nhà”. Phải quay về đúng nơi vết thương khơi màu để lắng nghe lại chính mình, để thấy mình đã trải qua những gì, để thấy mình lớn lên, đã trưởng thành, để dám thứ tha cho chính những trọn vẹn và ngây thơ mình từng có.
Đoạn này khiến mình nhớ tới những phân đoạn tương tự trong phim STRAYS khi chú chó bị bỏ rơi tìm được đường về nhà để hỏi cho ra lẽ; hay chuyện bồi hồi gặp lại người của ký ức trong PAST LIVES để hiểu tận tường cảm xúc và quyết định của mình; hay siêu tiêu biểu là khi cô bé nhân vật chính của SUZUME mở cánh cửa “về nhà” đối diện với trauma xưa…
Tất cả đều cùng một thông điệp, phải về đúng lại nơi bắt đầu những giam cầm để tháo lồng, để ôm ấp, để được hiểu được thương, từ đó có thể đi tiếp trọn vẹn. Nếu không, mọi thứ trên thế giới lờ mờ trôi và ta sẽ có một khoảng trống tiếc nuối chi đó mãi mãi…
Tóm lại TOY STORY 5 là một câu chuyện siêu đáng yêu và thú vị về:
– Tình bạn
– Câu chuyện ‘thù truyền kiếp’ của đồ chơi công nghệ và đồ chơi truyền thống
– Vai trò của CHƠI
– Trí tưởng tượng tuyệt đẹp
– Leadership
– Nỗi niềm của những điều dần bị bỏ lại trong bóng tối
– Sự kết nối
– Niềm tin bất diệt vào thiện tâm thiện ý của mỗi người
– Một tương lai của sự hợp tác rất có thể xảy ra
Không ngờ phần 5 rồi mà Toy Story vẫn đáng xem.
Hãy coi và nhìn lại một chút tuổi thơ của mình
