
Bạn hỏi mình biết Đông Tây Nam Bắc của Ái Phương không. Mình thành thật lắc đầu.
Nhiều bận đang ngồi giữa phiên, bạn nói muốn hát cho Phiên nghe.
Mỗi người hát một kiểu, nhưng đọng lại trong không gian tụi mình là sự kết nối sâu sau lời ca. Một lần với Dẫu Có Lỗi Lầm tròn trịa, một lần Mắt Đen day dứt, và hôm qua là Đông Tây Nam Bắc xúc động.
Lúc bạn hát cũng là lần đầu tiên mình được nghe:
“… Đông Tây Nam Bắc
Bốn phương trời rộng lớn thế này
Vẫn chỉ muốn trú thân trong quả tim ấy”
Bạn hát xong thì tim mình đứng nhịp.
Cả một thời nhiều rung động tràn về.
Cả những lần nhìn bốn phương tám hướng dường như vẫn không thấy chỗ trú nào ngoài trái tim một người.
Cả những lần cô đơn cùng tột và chỉ muốn được cùng ai đó yên ả sống.
Có những lần không biết vì đâu mình lại chối từ một trái tim chọn che chở cho mình.
Mình nghe bạn hát tới câu:
“Mẹ ơi cứu con ra
Cứu con ra khỏi nơi nhà giam con xây cho mình…”
Tình thực lúc đó, mình không nghĩ là mình nghe đúng.
Bạn hát thiết tha, và câu từ thì quá đỗi da diết. Da diết ám ảnh cho một tình yêu, cho một nỗi niềm tuyệt vọng chờ được hiểu từ phía người, cho một ao ước được nương tựa dịu dàng vào ai đó giữa đời khắc nghiệt.
Có lẽ một kẻ kiểu như mình lúc này có chút lãng quên sự phụ thuộc ấy, nhưng vài dấu tích mơ hồ trỗi dậy…
Tiếng hát đuổi theo nhịp thở nhẹ của bạn, treo lửng lơ thực tại này vào một khoảnh không nào đó xa xôi.
Mình yên lặng, check in sự rung động xong thì xin phép quay lại không gian cùng bạn. Khi kết thúc phiên, mình mở Youtube nghe lại, không ngờ Ái Phương hát đằm hát thương vậy:
“Mẹ ơi giữ tim con
Giữ đôi tay và đôi bàn chân muốn đi theo người
Mẹ ơi giữ lấy con đi
Giữ chặt lấy đừng chớ thả đi”
Những câu hát nhắc mình những đêm hai mươi trắng tóc đỉnh đầu và ôm đêm buồn bã cầu Đức Mẹ, cầu mẹ Quan Âm, xin mẹ nghe tiếng khóc, xin mẹ cho con thấy một con đường, xin mẹ cho con được ở trong sự kỳ diệu nếu tình yêu (true love) là thứ kỳ diệu nhất trong quãng làm người. Xin mẹ “cho con được ra khỏi nơi nhà giam con xây cho mình”, nơi con tự buộc con với sự cảm thông từ trái tim người khác. Xin mẹ hãy “giữ lấy con đi”, để những ngông cuồng trong con có chỗ trú qua cơn bão này…
Bài hát vô tình nhắc lại những quãng đường đã qua, những ngày sống chưa-biết-rõ-mình, những ngày trong sáng với nỗi buồn riêng rẽ. Bây giờ mình lớn hơn nỗi buồn đó rất nhiều, nhưng dấu vết chơ vơ còn sống mãi trong ký ức làm người của mình.
Cảm ơn bạn đã can đảm hát lên một câu hát cho chính bạn, để mình được chạm vào những điều đã ngủ yên trong nỗi nhớ muôn trùng…
Thương ôm những ai từng cho phép mình được ước mơ nương tựa.
Thương chúc chúng ta có chốn quay về mỗi lần thấy bơ vơ.
Peace,
Phiên Nghiên
5.2025
(ảnh chụp những năm 20)
