
Osaka 11h đêm 3/2/3023
…Mình vẫn luôn tự hỏi từ bé rằng, sao mẹ lại có thể vui vẻ hoà nhã với những người trong cơ qua, những người khách đến chơi nhà, những người họ hàng xa, những người có một tí chức quyền địa vị gì đó trong xã hội mà có mối liên hệ họ hàng xa… như thế. Lúc nào cũng niềm nở, vui vẻ, tỏ vẻ quan tâm, trong khi con cái trong nhà thì chửi bới bất cứ lúc nào mẹ cảm thấy không được thoải mái. Rồi cái sự tiêu cực ấy nó lây sang cho mình. Mình không thể trở thành đứa trẻ bạo dạn được.
À mà không mình là đứa nhút nhát trầm tính từ nhỏ, cô giáo nào cũng bảo thế, thậm chí còn ghi trong sổ liên lạc gửi về gia đình, mình không muốn bị ghi như vậy vì mình biết mình khác với những đứa trẻ khác thì mình sẽ bị mắng hoặc bị nói bằng những lời lẽ kiểu gì đó khiến mình lại nghĩ. Mà lúc mình nghĩ mình đâu để cho ai biết là mình nghĩ đâu. Họ cứ như thế mà thoải mái nói những câu tổn thương mình, mà họ chỉ thấy cái dáng vẻ điềm đạm của mình, họ không biết là mình đang nghĩ. Mình cũng thừa hưởng cái gien khắc nghiệt đó, nói sao nhỉ, cái tính cách trái ngược đó. Mình sợ làm người ngoài giận. Nhất là bạn bè. Mình nhớ hồi tiểu học chơi với con bé đó gần nhà chơi khá thân, nó nói gì mình cũng nghe theo, rồi lớn lên cái tính cách sợ ngừoi khác giận đấy cũng lớn lên, mình không biết làm cách nào khi ngừoi khác giận cả, nên mình cố gắng làm cho họ vui. Và cách để làm cho họ vui là làm theo lời họ, họ nói gì nghe nấy. Không từ chối, không gián đoạn, không ý kiến, ừ thì thôi sao cũng được, nhiều người họ không coi trọng mình là như vậy. Có những ngừoi bạn đến giờ mình nghĩ lại đúng là mình chỉ để mua vui cho họ, ở bên mình họ lúc nào cũng cười, mình là ngừoi có sự hài hước, nhưung ngoài cái sự hài hước đó ẩn chứa những cái khó chịu nào đó, ngừoi ta vui thì ngừoi ta vui nhưng ngừoi ta không coi trọng. Người ta chỉ đến với mình cho vui. Nhưng những lúc như vậy mình đâu có biết đâu. Mình xem ở một bộ phim về gia đình, cô gái ấy nói trong đau khổ, rằng sự thù hận của mẹ sẽ lây sang cho con gái, và đúng y như vậy.
…Hồi còn trẻ ai cũng nói mình cá tính này kia, mình cũng thích nghe cái từ đó, nhưng rồi cuối cùng thì sao nhỉ, mình lại gặp khó khăn trong việc thể hiện mình với người khác, mình không thể bày tỏ với người khác là mình thực sự cần gì mình cũng gặp vô vàn khó khăn trong giao tiếp xã hội, mình không thể hoà nhập được với môi trường công sở thông thường bằng một cách bình thường nhất. Mình có những suy nghĩ đóng băng từ rất lâu, và mình không chấp nhận được rằng có một thứ gì đó khác đi trong suy nghĩ của mình, thậm chí mình cổ hủ và sợ sự thay đổi. Mình sợ rất nhiều thứ và tự ti rất nhiều thứ. Mình đã khùng lên khi có người nói với mình rằng: “hãy suy nghĩ ít thôi đừng nghĩ nhiều”. Ơ thế mình là con ngừoi như vậy họ không thấy thoải mái hay sao. Nói chung là mình cực đoan trong nhiều thứ. Nhà cửa phải sạch sẽ gọn gàng dù có mệt đến đâu cũng phải dọn cho sạch mới ngồi vào bàn làm việc khác được, hoặc mới nằm trên giường đi ngủ được. Nhưng thực ra bừa bộn tí cũng chẳng sao. Rồi thì a phải là a, b phải là b, trắng ra trắng rồi đen ra đen, mà đâu biết thế giới này màu sắc là sự lẫn lộn.
…
Nhiều khi mình ước mình được bình thường lắm. Mình tự cho rằng mình đang sống cuộc sống bình thường, nhưng nhiều khi mình lại cho rằng có thể những người khác, như bạn bè mình, mới là những người bình thường. Nói chung nhiều khi mình mong muốn được bình thường.
Dạo này mình còn đang mang thai, không hiểu sao mình bị suy nghĩ nhiều trong vài ngày gần đây, lo lắng suy nghĩ dù chả ai làm phiền gì đến mình hết. Đêm qua mình thức dậy đi vệ sinh lúc 2 rưỡi sáng và cứ thế mình không ngủ được. Đây là lần đầu tiên trong thai kì mình bị khó ngủ, mình nghĩ có lẽ đến từ sự lo lắng bất an của mình. Và cả ngày hôm nay mình lúc thì đói lúc thì mệt lúc thì lờ đờ mãi đến tối mới tỉnh.
Mình còn nghĩ là hay bỏ hết đi chả viết lách gì nữa. Nhưng mình vẫn cố gắng để viết lại những dòng này. Mình không sợ chuyện phải ở một mình. Mình vẫn rất vui khi mình có em ở trong bụng, một em đang lớn dần. Nhưng mình lại sợ những gì bất chợt đến từ quá khứ. Mình không đào nó lại. Mình đã chấp nhận và được sống vui vẻ một thời gian. Vậy mà vài hôm nay mình lại lao đao sợ sệt lo lắng. Mình phải cố thôi, mình phải tự mình vực mình dậy, mình đâu thể mãi như thế này. Đêm nay mình sẽ ngủ ngon hơn và sẽ không bị gián đoạn bất cứ điều gì nữa. Mình hy vọng là như thế. Đêm nay mình sẽ ngủ ngon.
…Mình đã viết blog được hơn hai năm rồi và việc có ai đọc hay không giờ cũng chẳng quan trọng nữa. Đó là đứa con tinh thần mà mình muốn giữ và bảo vệ cho riêng mình, chẳng ai biết mình là ai, chẳng ai nói gì mình cả. Mình viết chả có gì hay, nhưng nó khiến mình yên ổn. Như lúc này. Mình sẵn sàng để vui vẻ lên một chút rồi. Mình không dám chắc đến một ngày nào đó không viết được cái gì thì sao. Có những lúc mình viết tất cả những thứ tiêu cực trong đầu ra, không ai biết, không ai đọc. Rồi nửa ngày sau, mình nhớ ra rằng mình đã từng viết những điều đó, và mình lôi cái app viết lách ra để xoá cái bài đó đi. Mình không muốn lưu lại những trang viết quá tiêu cực. Mình chỉ để lại những dòng viết bình thường thôi…
bài viết từ Osaka✨ (Trích từ 1 trong 175 bài thực hành Freewriting CÙNG VIẾT MỖI NGÀY lần 16 - tháng 2/2023 group Viết Để Tự Do cùng Phiên Nghiên ✨ Ảnh: Midjourney & Viết Để Tự Do thực hiện dựa theo bài viết. ✨ 𝓛𝓾̛𝓾 𝔂́: • Đây là bài thực hành Freewriting-hiểu-bản-thân chứ không phải sáng tác. Phiên Nghiên chỉ chỉnh typo để độc giả dễ theo dõi. Những lỗi nho nhỏ như chính tả, ngữ pháp… được phép xảy ra khi thực hành Freewriting. Be free! • Những-chữ-ngang-qua là chuyên mục chia sẻ chữ của các bạn nhóm thực tập viết-tự-do. Đôi khi trong dòng chảy lộn xộn lấp lánh những điều thật đẹp. Những dòng chữ nhỏ nhưng chứa đựng thật nhiều nghĩ suy chân thành, tình yêu sâu kín hoặc lời nhắc nhở dịu dàng. Xin được đọc cùng bạn!
