Thôi, hôm nay mình không làm gì cả

Chiều, mình đứng ở ban công, chỉ đứng đó và ngắm gió lay những ngọn cỏ, rồi tự cảm thấy cô đơn. Thật ra trong nhiều năm ở nước ngoài, mình ít khi cảm thấy cô đơn.

THẬT

Mình thật với bản thân, cũng muốn thật với đời, mà để làm được điều đó phải thật với những người thương ta nhất.

Mấy dòng như khói

Khói lam chiều còn là thứ khói bay lên từ các mái bếp nhà ai nấu bằng củi lửa, hoặc khói đốt lá vườn. Ngồi xa xa ngửi mùi khói rồi đoán bữa nay…

viết khi không-cảm-thấy-gì-cả

Rất nhiều lần trong suốt 4 năm qua mình đã suy nghĩ, đã cố tưởng tượng mình của ngày hôm nay sẽ như thế nào, nhưng thật lạ lùng, mình không như thế nào cả. Chỉ là một cảm giác trống rỗng, chính là không buồn không vui…

Yêu không phải chỉ là lời hứa mãi mãi…

Tình yêu cần sự kiên trì, dũng cảm. Dũng cảm để nói lời yêu, dũng cảm và kiên trì để cùng nhau đương đầu với sóng gió. Không phải tình yêu nào cũng dễ dàng được sự ủng hộ của mọi người, nó càng khó khăn hơn…

vòng lặp nỗi sợ

Càng lúc, mình càng ghét việc dễ dàng kết giao của bản thân. Cả việc, yêu quý những người y hệt. Mình có thực yêu quý người mới đến kia không? Hay chỉ vì họ là phiên bản khác của người từng cảm mến.

Người viết, chớ quên mình!

Tại sao người ta lại dối chữ của mình? Tự dưng viết tới đây khiến mình đặt câu hỏi này. Tại sao người ta lại dối “người bạn” trung thành nhất? Thật là một điều đáng tiếc.

Dặn mình đừng sợ tổn thương

Thật may vì sáng nay đã kịp ghi lại đúng những gì mình cảm thấy. Mình chỉ ao ước thật dũng cảm sống với bản thân, để một lúc nào đó có thể sống mà không cảm thấy đang lẩn tránh, đang lo âu chỉ vì không thành thật.

Bông hồng cài áo

Bây giờ chúng ta có 10 viên kẹo, ta ăn 1 viên thì còn 9 lần ăn nữa thôi. Hôm nay ta gặp mẹ, nói chuyện với mẹ, hôn mẹ 1 cái thì là số lần gặp mẹ cũng ít đi. Bông hồng nào đỏ mấy cũng sẽ tới lúc trắng, người mẹ nào rồi sẽ cũng có lúc chia tay chúng ta.